Hai nhân viên phục vụ của một công ty gas, một người lớn tuổi và một người còn trẻ, đang đi kiểm tra ở một vùng ngoại ô.
Họ đậu xe ở cuối đường và đi bộ tới từng căn nhà. Sau khi kiểm tra đường
ống dẫn gas ở ngôi nhà cuối cùng xong, người nhân viên lớn tuổi đề nghị
một cuộc chạy đua về chỗ đậu xe để chứng minh ông có thể chạy nhanh hơn
chàng trai trẻ kia.
Trong khi đang chạy hết tốc lực tới chiếc xe, họ nhận thấy người đàn bà
trong ngôi nhà họ mới vừa ra khỏi đang hộc tốc chạy theo sau họ vừa thở
vừa la. Họ dừng lại và hỏi:
- Có chuyện gì thế thưa bà?
- Chúa ơi, tôi cũng đang tự hỏi chuyện gì sắp xảy ra. Khi tôi thấy hai
anh chạy bán mạng như vậy thì tôi nghĩ rằng, tốt nhất tôi cũng nên chạy
theo!
Nhân viên môi giới nhà đất nói với khách hàng về ngôi nhà mà họ quan tâm.
- Thành thật với khách hàng là tôn chỉ nhất quán của chúng tôi. Chúng
tôi xin giới thiệu với ông tất cả các ưu, nhược điểm của ngôi nhà. Và
bây giờ, tôi xin nói trước về nhược điểm. Phía bắc của ngôi nhà, cách
chừng 1 km là trại chăn nuôi lợn, phía tây là khu xử lý nước thải, phía
đông là xưởng sản xuất amoniac, còn phía nam là công ty chế biến cá…
- Thế còn ưu điểm của ngôi nhà?
- Vâng, ưu điểm của nó là lúc nào cũng đoán được hướng gió.
- !!!!!
Một người xách hai va-li to tướng đến gặp một ông chủ gánh xiếc để xin việc làm. Ông chủ hỏi:
- Anh biết làm trò gì?
Anh ta mở một va-li, lấy ra những viên đá rất to, ném lên không trung rồi đưa đầu ra hứng. Ông chủ gật gù:
- Được đấy. Thế còn chiếc va-li kia, anh đựng gì vậy?
- Thuốc giảm đau ạ!
Một doanh nghiệp mới thành lập có nhu cầu tuyển dụng nhân viên
văn phòng. Họ treo một tấm biển ngoài cửa sổ trụ sở công ty, có ghi hàng
chữ: “Tuyển dụng – Mọi ứng viên đều có cơ hội nếu đánh máy thạo, sử
dụng tốt máy tính và biết một ngoại ngữ”.
Một con chó hoang đi qua trụ sở công ty nhìn thấy bảng quảng cáo liền
đẩy cửa đi vào. Nó ngước nhìn người lễ tân, vẫy đuôi, bước lại chỗ tấm
biển và kêu rít lên.
Hiểu ý, người lễ tân liền gọi trưởng phòng tới. Ông ta cực kỳ ngạc
nhiên khi biết ứng viên là một con chó. Tuy nhiên, vì vị khách bốn chân
này có vẻ rất quyết tâm, ông vẫn cho nó vào phòng riêng để phỏng vấn.
Đầu tiên, ông từ chối:
- Một chú cún con không thích hợp cho vị trí này. Công việc đòi hỏi ứng viên phải biết đánh máy.
Con chó chạy lại chỗ máy chữ và soạn thảo một lá thư hoàn chỉnh. Nó
lấy tờ giấy ra và chạy lại đưa cho ông trưởng phòng rồi nhảy lên ghế
ngồi chễm chệ.
Ông trưởng phòng choáng váng nhưng vẫn tìm lý do khác:
- Tấm bảng quảng cáo nêu rõ, ứng viên cần phải thành thạo máy vi tính.
Con chó chạy lại chỗ đặt máy tính, thao tác một cách cực kỳ ngon lành và hoàn tất một biểu mẫu tính thuế hoàn chỉnh.
Lần này, ông trưởng phòng nói không nên lời. Nghẹn giọng mất một lúc, ông mới lên tiếng:
- Tôi thấy rằng cậu là một chú chó rất, rất thông minh và có một số
khả năng thú vị. Tuy nhiên, tôi vẫn không thể giao công việc này cho cậu
được.
Con chó nhảy xuống ghế, chạy lại chỗ một bản copy của bảng quảng cáo
tuyển dụng và đặt chân trước lên dòng chữ: Mọi ứng viên đều có cơ hội.
Ông trưởng phòng nhún vai:
- Đúng vậy, nhưng công việc còn yêu cầu ứng viên phải biết một ngoại ngữ.
Con chó nhìn ông trưởng phòng một cách bình thản và cất tiếng:
- Me..e..e..o..o..o!
Ông nọ nổi tiếng trong đám bạn bè là người tiết kiệm, kể cả trong lời nói.
Hôm ấy có một người phụ nữ ở công ty sản xuất đồ bếp đến gõ cửa xin gặp vợ ông để chào hàng, ông đáp rằng bà ấy không có ở nhà.
- Vậy tôi có thể chờ bà nhà được không ? – Người phụ nữ hỏi.
Người đàn ông đưa chị ta vào nhà và để chị ta ngồi chờ trong 3 tiếng đồng hồ. Cuối cùng, sốt ruột quá chị ta hỏi:
- Ông có thể cho biết bà nhà bây giờ ở đâu không?
- Bà ấy ở ngoài nghĩa trang – Người đàn ông trả lời.
- Thế bao giờ bà ấy về?
- Tôi không biết, bà ấy ở ngoài đó đã 11 năm rồi.
Ba phạm nhân đứng trước một cai ngục mắt lác. Cai ngục trợn mắt nhìn phạm nhân A, hằm hằm hỏi: “Mày tên gì?”
Phạm nhân B vội nói:
- Dạ, tôi tên Ali.
Cai ngục nhìn sang phạm nhân B hét lên tức giận:
- Tao không hỏi mày.
Phạm nhân C sợ quá hét lên:
- Nhưng, tôi có nói gì đâu.
- Alô, có phải nhà bà Smith đó không?
- Phải, tôi là chồng cô ấy. Có việc gì thế?
- Tôi là nhân viên của garage mà bà nhà vừa sửa xe ở đây rồi đi luôn. Ông vui lòng thanh toán.
- Tất nhiên, tôi sẽ trả tiền sửa xe…
- Không ạ, tiền sửa tường garage và viện phí cho 2 nhân viên bảo vệ ở cổng ra vào.
Chồng của bị cáo trách luật sư: “Ông cam đoan sẽ cãi trắng án cho vợ
tôi, thế mà cô ấy lại bị kết án một năm lao động cưỡng bức”.
Luật sư thở dài:
- Nhưng ở phiên tòa bà ấy có để cho tôi nói câu nào đâu!
Một cô thư ký kể cho bạn gái nghe về đợt dã ngoại của công ty mình:
- Cậu tưởng tượng được không, chúng tớ đang ngủ trong vựa cỏ khô thì
một cơn dông ào ào ập tới, gió thổi mạnh đến nỗi mái kho đổ sập xuống.
- Thế mà cậu không chết bẹp à?
- Không sao, cái mái ấy đổ cả xuống lưng ông sếp của tớ! Hú hồn!
Một nhà lặn biển lành nghề đang làm việc dưới đáy biển sâu. Anh ta
ghi lại nhận xét, đánh giá về các loại thực vật biển, bằng một loại bút
và giấy đặc biệt. Đang quan sát một dãy san hô lạ, đột nhiên anh ta thấy
một người đàn ông mặc đồ tắm, đang quơ quào tay chân loạn xạ. Ngạc
nhiên, anh ta vội ghi lên giấy vài dòng chữ:
- Ông đang làm gì ở dưới này vậy, thưa ông.
Người kia trả lời:
- Tôi đang chết đuối.
Tại trạm sửa chữa ôtô, chủ xe hỏi chuyên gia:
- Phải làm gì với chiếc xe này bây giờ?
- Thay phần giữa.
- Giữa là đoạn nào hả ông?
- Tháo cản trước và sau ra, rồi đặt một chiếc xe mới vào khoảng giữa chúng, siết chặt lại là xong!
Bệnh nhân và bác sĩ trao đổi với nhau:
- Tôi thường căng thẳng và sợ hãi vào những kỳ thi lấy bằng lái xe.
- Không sao đâu, cuối cùng rồi ông cũng thi đậu thôi mà.
- Không, tôi là giám khảo.
Trong hiệu cắt tóc gội đầu, một ông khách thấy hai bàn tay của người thợ cắt tóc rất bẩn bèn hỏi:
- Sao ông lại để tay bẩn thế kia?
- À, tại vì từ sáng đến giờ chưa ai yêu cầu tôi gội đầu.
Một người dắt đứa bé trạc năm, sáu tuổi bước vào hiệu cắt tóc sang
trọng. Ông ta tỏ vẻ vội vàng và bảo người thợ cắt cho ông trước rồi
cho thằng bé sau.
- Nó chờ được mà, ông cắt cho tôi trước đi – ông ta nói.
Người thợ làm theo lời. Khi hoàn tất, người khách ra khỏi ghế và cho
thằng bé ngồi vào thế chỗ. Ông cáo lỗi phải có việc ra ngoài và sẽ quay
lại sau vài phút.
Nửa giờ trôi qua. Một giờ trôi qua. Cuối cùng, ông thợ hớt tóc lên tiếng:
- Sao bố cháu mãi chưa quay trở lại?
- Ông ấy đâu phải bố cháu đâu ạ. Cháu đang chơi ngoài đường thì ông
ấy tới bảo: “Đi theo bác, cháu sẽ có một mái tóc miễn phí
tuyệt đẹp”.
Jim đang thử việc ở một công ty đa quốc gia. Vào ngày làm việc đầu
tiên, anh gọi điện cho phòng phục vụ và lớn tiếng nói vào ống nghe:
“Mang cho tôi một cốc cà phê ngay”.
Đầu dây bên kia liền trả lời:
- Nhầm số rồi. Anh có biết anh đang nói chuyện với ai không?
- Không.
- Tôi là giám đốc quản lý.
- Thế anh có biết tôi là ai không? – Jim lớn giọng quát.
- Không.
- Tốt. – Jim thở phảo và bỏ ống nghe xuống.
Một bác sĩ phụ khoa sau nhiều năm hành nghề cảm thấy chán ngấy công
việc của mình và quyết định đến với một sự nghiệp mới. Ước mơ thuở bé
của ông là trở thành kỹ sư. Vì vậy, ông ghi danh vào một trường kỹ
thuật.
Sau 2 năm miệt mài, cuối cùng thì kỳ thi tốt nghiệp cũng tới. Đề thi
yêu cầu thí sinh phải tháo rã hoàn toàn một cỗ máy rồi lắp lại mà nó vẫn
hoạt động trơn tru như mới. Vị cựu bác sĩ hoàn thành bài thi và về nhà
thấp thỏm chờ đợi kết quả.
Ngày nhận được phiếu báo điểm, ông bác sĩ nhảy ngược lên vì ngạc
nhiên: bài thi của ông đạt tới 150% số điểm tối đa. Thắc mắc, ông gọi
điện tới vị giám khảo để hỏi và được giải thích:
- Với việc lột trần cỗ máy một cách tỉ mỉ, anh xứng đáng được hưởng
50% số điểm tối đa. Tôi cho anh 50% số điểm nữa vì đã lắp nó lại một
cách hoàn hảo. Còn 50% điểm thưởng là vì anh đã thực hiện tất cả các kỳ
công đó qua cái lỗ thăm dầu.
Một phụ nữ bước vào tiệm tạp hóa và hỏi chủ cửa hàng:
- Ông có sổ tay loại nhỏ không?
- Xin lỗi bà! – Chủ tiệm đáp – Chúng tôi vừa hết hàng xong.
Người phụ nữ nhún vai, hỏi tiếp:
- Thế ông có bút chì kỹ thuật không?
- Không, loại đó chúng tôi không nhập – Chủ tiệm trả lời.
Đột nhiên, người phụ nữ cảm thấy đói bụng. Bà ta hỏi:
- Thế ông có bánh ngọt Doritos hay Nachos không?
Chủ tiệm nhún vai:
- Xin lỗi! Không có nốt thưa bà!
- Ôi Chúa ơi! – Người phụ nữ kêu lên – Nếu cái gì cũng không có như vậy thì ông đóng quách cửa tiệm lại cho rồi.
Chủ tiệm thản nhiên:
- Không có chìa khóa, thưa bà
Trong một khách sạn ở London. Có tiếng chuông reo ở quầy tiếp tân. Nhân viên phục vụ nhấc máy và nghe có tiếng người nói:
- Tu ti tu tu tu tu!
Anh này chẳng hiều đầu dây kia nói gì, bèn dập máy. Lại có tiếng chuông reo, và vẫn câu nói ấy:
- Tu ti tu tu tu tu!
Nhân viên phục vụ lại dập máy. Lại có tiếng chuông reo, và lần này vẫn lại đúng câu ấy:
- Tu ti tu tu tu tu!
Nhân viên phục vụ tức điên người, dập máy rõ mạnh. Vài phút sau, một
anh chàng xuất hiện ngay trước mặt nhân viên phục vụ, quát lớn:
- Này ông kia, ông có hiểu tiếng Anh không hả? Tôi đã nói 3 lần rồi: “Mang ngay 2 ly trà vào phòng 222 !”
(Two tea to Two Two Two)
xitrum.net
Thời kỳ cách mạng Pháp, một kỹ sư, một luật sư và một thầy tu bị đem
ra xử trảm. Bước ra đoạn đầu đài, họ được lựa chọn nằm ngửa hoặc nằm sấp
tuỳ ý khi đưa đầu vào máy chém.
Thầy tu nói:
- Tôi sẽ ngửa mặt lên nhìn trời vì Chúa ngự trên đó và tôi có thể nhìn thấy Người trên đường tới thiên đàng.
Dứt lời, ông đường hoàng bước tới, đưa đầu vào máy chém. Đao phủ thả
lưỡi dao và nó lao xuống cách cần cổ của ông thầy tu vài đốt tay thì
dừng lại. Cho rằng đức tin của ông đã làm cảm động cả trời đất, đao phủ
trả tự do cho ông ta.
Đến lượt ông luật sư bước lên đoạn đầu đài. Ông nghĩ thầm: “Nếu vị tu
sĩ kia may mắn nhờ ngửa mặt lên trời, biết đâu mình cũng vậy” và chọn
được chặt đầu trong thế nằm ngửa.
Y như lần trước, lưỡi dao lại hạ xuống cách cần cổ ông luật sư vài đốt tay. Ông kêu lên:
- Các người không thể hành quyết ta hai lần vì một tội danh được.
Thế là ông được tha chết.
Đến lượt người kỹ sư, khi đưa đầu vào máy chém, ông cũng chọn tư thế
nằm ngửa và không ngừng suy nghĩ về điều kỳ diệu vừa xảy ra. Chợt nhận
ra điều gì, ông la lớn:
- Chờ chút đã! Nếu mấy người đổi chỗ sợi dây xanh và sợi dây đỏ cho nhau, lưỡi dao sẽ không bị kẹt nữa.
Morris là chủ một tiệm kim hoàn. Một hôm, ông gọi cảnh sát để báo về một vụ cướp trắng trợn.
- Anh sẽ không tin được đâu, anh cảnh sát ạ – Morris nói – Một chiếc xe
tải to tướng đỗ trước cửa hàng tôi. Cửa xe mở và một con voi lao ra. Nó
đập vỡ các tủ kính, thò vòi vào, cuốn sạch đồ trang sức và chui trở lại
xe. Cửa đóng lại và chiếc xe lao đi.
Nhân viên cảnh sát hỏi:
- Ông có thể cho tôi biết, để chúng tôi nhận dạng rằng, đó là voi Ấn Độ hay voi châu Phi không?
- Bằng cách nào?
- Voi châu Phi có tai rất to còn voi Ấn Độ thì tai nhỏ.
- Trời ơi, tôi không thể nhìn thấy tai nó – Morris nhăn nhó – Nó đội bao bố trùm đầu mà.
Một nhân viên bước vào phòng sếp với vẻ mặt rất căng thẳng và đau
khổ. Anh ta tiến lại trước mặt sếp của mình, cố trấn tĩnh để một cách lễ
độ nhất có thể:
- Xin lỗi vì tôi đã làm phiền ông. Nhưng vợ tôi muốn tôi yêu cầu ông
tăng lương cho tôi ngay lập tức. Nếu không cuộc sống của tôi không được
yên.
Sếp đáp lại với vẻ thông cảm:
- Tôi hiểu hoàn cảnh của anh lắm chứ. Nhưng tôi không thể thực hiện yêu cầu này của anh nếu bà nhà tôi chưa cho phép.
Nhân viên tới gặp sếp, gãi đầu gãi tai: “Thưa sếp, ngày mai nhà em
tổng vệ sinh. Em được vợ giao nhiệm vụ dọn dẹp toàn bộ nhà cửa, bếp núc,
giặt rèm cửa, lau chùi cửa chính, cửa sổ, dọn vườn…”.
- Nhưng ngày mai công ty cũng có rất nhiều việc, tôi không thể cho anh nghỉ việc được!
- Cảm ơn sếp. Em biết sếp lúc nào cũng có quyết định sáng suốt!
- Alô, có phải nhà bà Smith đó không?
- Phải, tôi là chồng cô ấy. Có việc gì thế?
- Tôi là nhân viên của garage mà bà nhà vừa sửa xe ở đây rồi đi luôn. Ông vui lòng thanh toán.
- Tất nhiên, tôi sẽ trả tiền sửa xe…
- Không ạ, tiền sửa tường garage và viện phí cho 2 nhân viên bảo vệ ở cổng ra vào.
Bill đi làm về thấy Ann, vợ anh, đang ngồi khóc sụt sùi. “Em thấy thật tồi tệ”, Ann nói.
- Em đang là bộ vest duy nhất của anh thì làm cháy một lỗ to tướng ở đầu gối quần.
- Thôi, không sao – Bill an ủi – Em có nhớ không, anh có chiếc quần dự phòng cho bộ vest mà.
- Em nhớ, và thật may là anh có chiếc quần dự phòng đó – Ann nói và
lau nước mắt – Em đã cắt nó ra để vá lỗ thủng, trông cũng không kinh
khủng lắm.
Hai nhân viên nói chuyện với nhau: “Sếp của tớ có trí nhớ siêu ghê…”
- Năm vừa rồi tớ lỡ đi muộn có 2 lần mà kỳ họp cơ quan nào ông ấy cũng cứ nhắc!
- Chưa bằng sếp cũ của tớ. Tớ chuyển cơ quan 5 năm rồi, lại thay đổi
chỗ ở đến hai, ba lần, vậy mà hồi cưới vợ cho con, ông ấy vẫn tìm đến
nơi được để đưa thiệp mời.
Một anh chàng ngồi một mình trong góc quán rượu, uống tì tì suốt ba
giờ liền. Đột nhiên, anh ta nhảy dựng lên và gào to cho cả quán cùng
nghe : “Tất cả bọn luật sư đều là đồ chăn lừa”.
Anh ta ngồi xuống và định dốc hết chỗ rượu còn lại thì một anh chàng to
cao vạm vỡ tiến đến gần rồi chẳng nói chẳng rằng đấm cho anh ta một trận
túi bụi cho đến khi anh ta chỉ còn là một đống bùi nhùi.
Một người phục vụ liền hỏi anh chàng cao to :
- Tôi đoán ông là một luật sư?
- Không – anh ta trả lời – Tôi là một người chăn lừa.
Một cái xe chao đảo chạy tới, viên cảnh sát giao thông ra hiệu cho xe dừng lại, lè nhè hỏi:
- Ông uống rồi hả?
- Không một giọt!
- Thế thì thở vào đây – viên cảnh sát chìa ống thử cồn ra…
Không có phản ứng. Thày đội nghĩ thầm: “Mình nhầm hay dung dịch thử bị hỏng?”. Sau đó, tự mình thổi vào ống nghiệm và lẩm bẩm:
- Không, vẫn tốt… Có lẽ xe hắn chao đảo là do mặt đường thôi!
Sau khi khám, bác sĩ bảo bệnh nhân: Với biểu hiện như thế này, có thể khẳng định chắc chắn là anh đã bị nhiễm độc rất nặng.
- Trời ơi! Nguy hiểm quá! Vậy thưa bác sĩ, tôi bị nhiễm chất độc gì ạ?
- Điều này chúng tôi chỉ có thể trả lời sau khi đã khám nghiệm tử thi.
Hai bác sĩ và một giám đốc bảo hiểm y tế (nước ngoài) đến trước cửa
thiên đàng. Thánh Peter hỏi họ đã làm được công trạng gì để xét xem có
thể qua cửa hay không.
Bác sĩ nhi khoa nói: Tôi đã cứu hàng trăm trẻ em bị bệnh hiểm nghèo.
- Tốt lắm – thánh Peter bảo – Ông có thể hưởng phúc trên thiên đường.
Bác sĩ tâm lý khoe: Tôi đã giúp hàng nghìn người có cuộc sống tốt đẹp hơn.
- Thật là tuyệt, ông có thể qua cửa.
Tới lượt giám đốc bảo hiểm y tế, ông này kể: Nhờ có tôi, không biết bao
nhiêu người được chữa bệnh với chi phí hầu như không đáng gì. Nếu không
có bảo hiểm y tế, họ không thể nào đặt chân vào nổi bệnh viện.
- Rất hay – ông thánh trả lời – Ông có thể ở đây, nhưng chỉ 3 ngày thôi. Sau đó thì mời ông xuống địa ngục.
Một sĩ quan cảnh sát bắt một người lái xe dừng lại vì anh ta đang phóng quá tốc độ trên đường, anh ta phân giải:
- Nhưng thưa ông, tôi có thể giải thích?
- Im lặng, tôi sẽ nhốt anh vào nhà giam cho đến khi thủ trưởng quay lại.
- Nhưng, thưa ông, tôi chỉ muốn nói…
- Tôi đã nói là yên lặng, anh sẽ phải vào trại giam. – Một vài giờ sau, sĩ quan cảnh sát nhìn phạm nhân và nói:
- Rất may mắn cho anh, thủ trưởng đang ở tiệc cưới con gái của mình, nên ông ấy sẽ rất vui khi quay lại.
- Đừng hi vọng vào điều đó, tôi là chú rể đây!
Tại phòng tranh vẽ của một họa sĩ, mọi người đang tranh luận về nghệ
thuật. Một kịch sĩ nổi tiếng không tham gia bàn cãi, bỗng nhiên nói với
mọi người:
- Khỏi bàn cãi. Tôi sẽ chứng minh thế nào là nghệ thuật.
Sau đó, mọi người chờ đợi, nhưng kịch sĩ nổi danh lại đi ra, rời khỏi
phòng. Một lúc sau ông trở lại, mặt tái nhợt, tóc rũ rượi, môi ông mấp
máy như nói không ra hơi:
- Cháy nhà!
Ai nấy hốt hoảng, sợ hãi.
Và đột nhiên sự sợ hãi biến đi trên gương mặt của kịch sĩ. Ông cười:
- Ðấy, nghệ thuật đơn giản thế thôi!
Thuyền trưởng hỏi thi một thí sinh của trường hàng hải :
- Nếu cơn bão đến từ phía bên phải con tàu thì anh sẽ làm gì ?
- Tôi sẽ thả neo.
- Từ phía mũi tàu ?
- Tôi thả neo thứ hai.
- Từ phía đuôi tàu ?
- Tôi thả cái neo nữa.
- Anh lấy ở đâu ra nhiều neo thế ?
- Thế thưa thầy lấy ở đâu ra mà nhiều bão như vậy ?
Một người đàn ông bước vào quán bar, và hỏi một bồi bàn:
- Ở đây có cần người làm rất khoẻ mạnh không?
- Có. Nhưng tôi chưa biết anh khoẻ tới đâu?
Người đàn ông liền bước tới bàn gần nhất, nhấc bổng một ông đang uống rượu ở đă, ném ra cửa.
- Sao, anh thấy thế được chưa?
- Ông hãy chờ một chút. Ông chủ quán quay vào và sẽ quyết định…
Giám đốc cần tuyển nhân viên, vừa vặn có 3 cô tóc vàng hoe đến ứng cử.
Để
thử trí thông minh của các cô, giám đốc đưa ra một bức ảnh nhìn nghiêng
của một người đàn ông và bảo từng cô cho biết họ nhìn thấy gì ở đó.
Một cô nói: Tôi thấy anh ta chỉ có một mắt.
Giám đốc cáu lắm: – Nhìn nghiêng thì tất nhiên anh ta có một mắt rồi. Và cô này bị loại.
Cô thứ hai: Tôi thấy anh ta có một tai.
Giám đốc càng ngán ngẩm hơn, và hỏi đến cô thứ ba. Cô này nghĩ một lúc rồi nói: Tôi nghĩ anh ta mang kính áp tròng.
Giám
đốc rất ngạc nhiên và cho kiểm tra lại thì quả nhiên người trong ảnh
mang kính áp tròng. Ông bèn hỏi cô thứ ba vì sao biết được điều đó.
- Thì anh ta làm sao mà đeo kính có gọng được, khi chỉ có một tai?
Một chủ trại có mười người làm
công trong nông trại, bởi vì không có người nào năng nổ được như ông ta
tưởng, ông bèn nảy ra một kế mà ông tin là sẽ trị cho họ bỏ tật lười
biếng. Một hôm, ông bảo:
- Các anh này, tôi có việc dễ dàng, thoải
mái cho người nào lười biếng nhất nông trại này. Một người nào lười nhất
bước ra phía trước?
Ngay tức khắc chín người trong bọn cùng bước lên.
- Tại sao anh không bước ra phía trước cùng những người khác? – Ông chủ trại hỏi người còn lại.
Người này đáp:
- Mất công quá!
- Làm thế nào mà ông có thể mua
được tòa biệt thự sang trọng này trong khi thu nhập của ông rất thấp? –
Kiểm toán viên thuế vụ chất vấn.
- Ô! Tôi đâu có mua! – Người đóng thuế đáp – Hè năm ngoái tôi đi câu
và bắt được con cá vàng to. Khi tôi gỡ nó ra khỏi lưỡi câu, nó mở miệng
nói: “Tôi là một con cá có phép thuật. Hãy thả tôi về với biển cả, tôi
sẽ ban cho ông một ngôi biệt thự tráng lệ!”. Tôi ném con cá xuống biển
và được tòa biệt thự này…
Kiểm toán viên nóng nảy ngắt lời:
- Làm sao ông có thể chứng minh chuyện như vậy là có thật chứ?
- Bằng chứng đấy! – Người đóng thuế vừa nói vừa chỉ vào ngôi biệt thự.
cuoi.xitrum.net
Hai chiếc xe máy đâm sầm vào nhau, tài xế văng ra mỗi người một góc, bất tỉnh.
Người đi đường thấy vậy bèn vực một người dậy, trấn an:
– Ông bị thương nặng rồi, nhưng yên tâm, tôi sẽ đưa ông tới nhà bác sĩ. Chỉ cách đây 50 mét thôi.
– Ôi, đó chính là tôi đấy – nạn nhân thều thào.
– Không sao, đầu đường bên kia cũng có một bác sĩ rất giỏi.
– Ông ấy nằm ngay kia kìa.
Giáo Hoàng vừa kết thúc chuyến nghỉ mát và đang trên xe limousin tới
sân bay. Chưa bao giờ lái một chiếc xe như vậy, ông yêu cầu tài xế lái
xe cho mình lái một lúc. Tài xế chuyển ra đằng sau và Giáo Hoàng cầm tay
lái.
Khi bắt đầu phóng đến 90 dặm một giờ, Giáo Hoàng bị đội tuần tra giao
thông bắt tạt vào lề. Người cảnh sát đi đến cửa sổ xe, nhìn vào trong
một lúc, rồi nói:
- Đợi một lúc, tôi cần phải gọi điện.
Cảnh sát gọi điện và yêu cầu được gặp sếp. Anh ta báo cáo:
- Tôi đang xử lý một yếu nhân phạm luật và tôi muốn biết mình phải làm gì.
Sếp hỏi lại:
- Ai thế? Một thượng nghị sĩ chăng?
- Không, còn quan trọng hơn thế nữa.
- Đó là ngài thống đốc phải không?
- Không. Quan trọng hơn.
- Tổng thống?
- Không. Quan trọng hơn.
- Vậy thì tóm lại đó là ai mới được chứ?! – Đầu dây bên kia mất bình tĩnh la lớn.
- Tôi không biết! – Viên cảnh sát nói. – Nhưng Giáo Hoàng làm tài xế cho anh ta.
Sau khi đãng trí dùng lộn xà bông bột gội đầu, một sinh viên vào hiệu cắt tóc, nói với thợ:
- Này anh, tóc tôi chỉ còn có ba sợi thôi. Anh cắt cẩn thận nhé!
Anh thợ hỏi:
- Vậy anh định cắt kiểu gì?
- Mái lật!
Anh thợ loay hoay một lúc, bỗng làm rụng mất một sợi.
- Ui chỉ còn hai sợi, cắt thế nào bây giờ?
- Rẽ ngôi giữa!
Thật không may, lóng ngóng thế nào anh lại làm rụng một sợi nữa. Anh thợ lo lắm, bèn hỏi:
- Bây giờ lại rụng một sợi rồi… cắt kiểu nào hả anh?
- Rẽ ngôi giữa!
- Làm sao rẽ nổi anh ơi?
- Ông chẻ sợi tóc của tôi làm 2 đi!
cuoi.xitrum.net
Khách du lịch dừng chân tại một nông trại và trao đổi với nông dân: “Hai con bò sữa của ông mỗi ngày cho bao nhiêu lít sữa?”
- Con đen hay con trắng – người nông dân hỏi lại.
- Ví dụ con trắng.
- Mười lít.
- Còn con đen?
- Cũng mười lít.
- Thế ông cho chúng ăn gì?
- Con đen hay con trắng?
- Con trắng chẳng hạn.
- Cỏ linh lăng.
- Còn cho con đen?
- Cũng cỏ linh lăng.
- Này, nếu đối với 2 con bò, cái gì cũng giống nhau, tại sao lần nào ông
cũng hỏi tôi rằng tôi nói về con đen hay con trắng? – du khách tỏ vẻ
khó chịu về màn đối thoại.
- Vì con trắng là của tôi.
- À, ra thế! Còn con đen?
- Cũng của tôi.
- Lâu quá không gặp, làm ăn sao rồi mày?
- Nói chung ngày nào cũng thấy mấy triệu lởn vởn trước mặt.
- Nghề gì bảnh thế?
- Nghề này… ớn lắm!
- Buôn lậu hả?
- Không, chăn bò!
Sinh viên ngành luật tốt nghiệp đến văn phòng luật sư tìm việc. Trưởng phòng nhân sự đặt tình huống để kiểm tra tâm lý.
- Trước mắt cậu là bức tranh, trên đó vẽ 3 người đang bơi trên biển,
xung quanh rất nhiều cá mập. Một người không cầm gì trong tay nhưng
người này không sợ cá mập. Người thứ hai cầm trong tay con dao lớn,
người này sẽ chiến đấu đến cùng với cá mập để bảo vệ mình. Người thứ ba
cầm khẩu súng bắn dưới nước. Hãy tự đánh giá mình là người nào?
- Tất nhiên là người thứ ba.
- Rất tiếc, bạn không thích hợp với văn phòng. Chúng tôi cần những cộng tác viên tự coi mình như những con cá mập.
(vnexpress)